Giang Ngật Dương của năm ấy mang dáng vẻ của một thiếu niên khiến người khác khó có thể làm ngơ. Vốn xuất thân dòng dõi thư hương, thêm tài năng thể thao thiên phú, cùng khả năng lĩnh hội vượt trội - Giang Ngật Dương luôn có khí chất tự do, phóng khoáng, xen chút kiêu hãnh của người quen đứng ở vị trí nổi bật.
Trái ngược với Giang Ngật Dương, Đào Âm lại là một cô gái hiền lành, trầm lặng, luôn giữ mình trong giới hạn an toàn. Gia đình đơn thân, quá khứ mất mát và buộc phải thích nghi với một môi trường mới khiến cô càng trở nên dè dặt, thu mình hơn so với bạn bè cùng trang lứa.
Trong những tháng ngày của tuổi mười bảy ấy, Đào Âm chẳng thể tránh được mà thầm thương trộm nhớ chàng thiếu niên nổi bật Giang Ngật Dương. Học sinh nữ thầm mến anh nhiều vô kể, nhưng dường như trong mắt Giang Ngật Dương lại chẳng có bóng dáng ai. Không dám thổ lộ, Đào Âm chỉ có thể gửi gắm tình cảm thầm kín ấy vào từng trang nhật ký.
Một ngày nọ, Giang Ngật Dương tình cờ mở cuốn nhật ký đó ra. Nét chữ nhỏ nhắn, tinh tế trên mỗi trang giấy chỉ viết lặp đi lặp lại một cái tên duy nhất, những dòng chữ ấy đong đầy tình cảm chân thành, trong sáng dành riêng cho anh.
Sau phút trầm ngâm, anh ngoảnh đầu nhìn bạn gái đang ngồi trên sofa, ánh mắt đượm nét cười. “Em thích anh sớm vậy cơ à?”
Đào Âm cắn một miếng khoai chiên, ngẫm nghĩ. “Có lẽ còn sớm hơn thế chăng?”
“Lúc đó anh đang làm gì nhỉ?”
“Trong đầu anh toàn là chuyện trượt ván thôi.”
Giang Ngật Dương lặng thinh một lúc rồi thầm mắng bản thân đúng là đồ ngốc.
Nhưng Đào Âm lại chẳng biết, vốn dĩ trong cuộc tình này, không chỉ mình tim cô loạn nhịp, mà lòng anh cũng rối bời chẳng yên...
Hotline:
Tìm kiếm
Tài khoản